LUẬN VỀ CÁI ĐẸP
Tuổi thanh-xuân ta đẹp, nhờ sắc-vóc.
Khi về già nhân-cách phải trọng-tâm. (1)
Đẹp khi xưa âu cũng là bọt biển ,
Tuổi thanh-xuân đâu mãi với thời-gian.
Nhân-cách-sống mới là điều đáng nói
Thân-xác này rồi cũng phải qua đi
Về bụi-đất có còn chi để lai
Xuôi tay rồi "Giỏ nát còn bờ tre"
Lê-Hoàng (những ngày cuối năm, tuổi bảy lăm)
(1) Tui cố ý dùng chữ "Phải"
Nhận xét
Đăng nhận xét