Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng 10 29, 2020

Chuyện bão-lụt

  Chuyện bão-lụt Đừng đấm ngực trách Trời,mà hối lỗi về ta, phá rừng lấy gỗ quý, làm biệt-điện chãnh sang. Đừng giận-giữ trách Trời, tất cả lỗi của ta, tàn-phá thay xây-dựng, để thõa-mãn lòng tham. Trời Đất luôn hiền-hòa, cung-cấp ta cơm ăn, mưa nắng rất công-bằng, chan-chứa lẽ yêu-thương. Vì sao nên nỗi này, đừng trách Trời bất-công, mà hỏi lại lòng người, sống,hành-xữ ra sao. Cát nằm yên dưới đất, con người moi-móc lên, cho đổi thay dòng chãy. mỗi khi có mưa về. Đất lỡ nguyên quả đồi, vì không còn cây rễ, đan-xen để giữ gìn, sạt-lỡ chuyện đương-nhiên. Tại sao than-trách Trời, muông-thú và cỏ cây, dung-hòa môi-trường sống. ta diệt không tiếc-thương. Trời Đất luôn công-bằng, mưa nắng ngày và đêm, chan-hòa cho sự sống, chọn-lựa thuộc về ta. Trách Trời là chối tội, than Trời là dững-dưng, chuyện làm càn sai bậy, của bè-lũ bất-lương. Hãy đấm ngực chịu nhận, Trời không phạt riêng ai, không phân-biệt vùng miền, mưa bão đến hàng năm, là quy-luật Tạo-Hóa. Tùy theo ...