NỖI VUI TÌNH CỜ em không đẹp, nhưng cần chi điều đó miễm rằng em mỗi sáng thoáng qua đây cười xã-giao thân-thiện buổi đàu ngày cũng vừa đủ cho hồn ta lãng-đãng không cần biết em về đâu cuối phố buồn hay vui, mặc kệ chuyện riêng em ta chỉ biết ngồi đây từng mỗi sáng ly cà-phê lạnh ngắt đã thành quen ngày vẫn thế và đêm hoài cứ vậy hồn lãng-du mặc ngày tháng già nua dù cơm-áo có làm ta mỏi-mệt nhưng cuộc đời chưa đến nổi buồn-tênh (cuối tháng 2 năm 2015)