Bảy mươi tám năm qua rồi, đời như tạm ổn
Mọi chuyện buông tay, mong được chút thãnh-thơi
Ngày sắp đến không còn chi ngóng đợi
Đếm thời gian từng tờ lịch mong-manh
Chắc có lẽ vui buồn rồi cũng có
Nhưng buồn vui rồi cũng thoáng qua thôi
Không dừng lại cũng chẵng làm day- dứt
Thật bình-thường như cơm áo nuôi thân
Sáu bảy mươi năm đời chia trăm nổi
Thân luc-bình đây đó đã ngươc xuôi
Không luyến-tiếc những điều ta bỏ mất
Chẳng buồn-phiền chuyện hơn kém thị-phi
Đời có lúc cũng làm ta kiêu-hãnh
Cuời mĩm-chi với điếu thuốc đầu môi
Nhưng cũng có lúc buồn không chịu nỗi
Rượu mềm môi ngất-ngưỡng rất bê-tha
Chừ thì đã làm ông già khó tính
Lũ cháu con nói thế đúng hay sai
Thôi, kệ mẹ - hơi đâu mà đôi-chối
Tuổi già nua chưa lú-lẫn là may.
Chưa đui điếc để còn ngồi gõ phím
Hót lúi-lo với bạn-ão gần xa
Còn được thế cũng là điều may-mắn.
Tạ-ơn Đời, Tạ-ơn Chúa. AMEN
Nhận xét
Đăng nhận xét