CHUYỆN TỪ-THIỆN Dân ta dễ bị lừa, dưới chiêu-bài Từ-thiện, với lưỡi câu giăng-bũa, của đám người bất-lương.
Y như là có sẵn, mỗi lần có Thiên-tai. bài-bản xưa soạn lại, gọi kêu lòng từ-tâm.
Dân ta với truyền-thống, bầu-bí chung một giàn, lá lành đùm lá rách, cứ thế mỡ hầu-bao
Kênh-kênh mùa nước lũ, bay lượn khắp bầu Trời, cổ khan bài Từ-thiện,"của ít với lòngnhiều".
Kênh-kênh người nghèo đói, ra-rã giọng thê-lương, y như thể ngậm đường, rót vào tai Dân ta.
Bao-nhiêu bệnh hiễm-nghèo, kênh-kênh xâu thành chuỗi, trình-diễn trên Ti-vi, múa may nơi sân-khấu, loạn-xạ chốn đông người
Kênh-kênh cười hô-hố, thắng đậm thêm chiêu này, từ-thiện thế mà hay, dễ hơn là Xóc dĩa.
Với lòng nhân có sẵn, Dân ta dễ quên mau, thứ-tha là lẽ sống, để có được bình-an,
(ít ra với lòng mình)
LÊ-HOÀNG (Sept,2020) mùa bão-lũ quê tôi
CHUYỆN BÀ HẰNG,
Tui đã nghe Bà Hằng, vài Lai-trim gì đó , Bà chưỡi Võ-Hoàng-Yên, Bà chưỡi đám Ưu
-Tú, Nghệ-sĩ với Nhân-dân.
Tui đã nghe Bà Hằng, không phải vì tui mê,cái trò ưa ngậm máu,phun thẳng vào người ta.
Tui đã nghe Bà-Hằng, vài Lai-trim gì đó, tui có một cái nhìn, rất thấp về Bà ta
Bà nói-năng cẫu-thã, không giữ ý giữ lời, cho thanh-tao một chút, có mất-mát gì đâu.
Ngôn-ngữ Bà thường dùng,là khoe-khoang đẵng-cấp, là giàu có hơn người, Kim-cương đong bằng rỗ, Sổ Đỏ đất mênh-mông.
Những người bị Bà chưỡi, ra-rã mấy tháng rồi, ai mõi mồm tự biết, tự đánh-giá đúng sai, nhân cách một con người
Nhiều người nghe Bà chưỡi, cũng nên cám-ơn Bà, vì nhờ Bà bươi-móc, mà đánh giá lòng tin mình dành cho ai đó, bị gạt-lường hay không
Cám-ơn Bà Phương-Hằng, cho nghe nhiều từ-ngữ, từ miệng Bà phun ra (đáng ra nên giữ lại), để đẹp một Quý Bà. Bó tay
Nhận xét
Đăng nhận xét