GỠI KHO NHỚ
Em hay nhắc về quê hương tuổi nhỏ
Có ruộng đồng xanh mướt tuổi thơ xưa
Có hàng cau đứng đợi gió ban trưa
Về lay nhẹ hàng tre già trước ngõ
Em ưa nhắc ta nghe về chốn cũ
Có cơn mưa tháng sáu vội-vàng qua
Như tưới mát ruộng đồng nuôi cây lúa
Tiếng chim buồn Tu-Hú gọi vào thu
Rồi cứ thế miên-man lời em kể
Ngọt-ngào như tiếng võng mẹ ru trưa
Ta lắng nghe sao mãi thấy chưa vừa
Thương quá đổi quê mình cơn dâu bễ
Thương quá đổi quê mình cơn dâu bễ
Phá nát tan bao bóng cũ hình xưa
Có còn không cao vút tận ngọn dừa
Chim Giồng- Dộc đong- đưa lời mẹ kể
Thương quá đổi quê mình cơn dâu bễ
Ruộng đồng chừ đâu còn bóng cá cua
Thôn xóm cũ mái tranh nghèo muôn thuỡ
Ngọn gió Lào làm bõng-rát tháng Năm
Chuyện em kể miên-man đời cỗ tích
Đã xa rồi tuy chỉ sáu mươi năm
Sáu mươi năm đời người xa thăm-thẵm
Gánh áo cơm che khuất nẽo quay về
Lòng vẫn muốn có ngày quay trở lại
Về với Cha tìm hơi ấm bao-dung
Nằm bên Mẹ, niềm mong mõi vô cùng
Của những kẻ đã rời xa núm rún
Lê-Hoàng
Tặng : Nguyet Nguyen
Loan Myan 27 Tháng 3 4:39
. Tho anh viet hay lam noi ve que huong Tien Phuoc em rat thich.
Xuan Thi 26 Tháng 3 23:49
Thơ hay và tội cho những ai đi làmi xa nhà xa quê mình
Nhớ nhà quá đi thôi !!!!!!!
Thanh Khang 26 Tháng 3 1:04
Thơ hay quá,
Em kể anh nghe hay anh tự kể ? Đa phần giống quê tôi nhưng thiếu vườn chè và cây lành trái ngọt ...
Nhận xét
Đăng nhận xét