Trăng vẫn đợi và biển thì-thầm réo gọi đầy vỗ-về cho những chuyến tàu xa của chia cắt, của chia-lìa lỗi hẹn trăng dõi nhìn lòng dạ cũng xót-xa Trăng vẫn thế dù đầy hay đang khuyết luôn dịu-dàng soi mặt biển bao la và mong mãi biển dìm cơn sóng dữ cho con tàu còn kịp về bến xưa.
Nhận xét
Đăng nhận xét